Giáo sư môn logic học bị mất kính. Ông bèn suy luận: Ai lấy cắp? Đương nhiên là kẻ cắp rồi. Và tên này có thể bị cận thị, có thể không. Có thể hắn đã có kính, có thể chưa có. Nhưng nếu chưa có làm sao hắn có thể trông thấy kính của mình? Điều này chứng tỏ hắn không bị cận thị. Mà không bị cận thị thì đâu cần tới kính. Từ những giả thuyết trên, có thể kết luận là không ai lấy kính của mình cả. Chắc chắn nó nằm ở đâu đây thôi. Nhưng mình đã nhìn khắp rồi, không thấy gì cả. Mà mình nhìn được như vậy có nghĩa là mình đang đeo kính Một ông 70 tuổi lấy cô vợ 25 tuổi và đi hưởng tuần trăng mật. Đến ngày thứ tư thì cô vợ trông rất phờ phạc vì ông chồng không cho vợ rời nửa bước. Thừa lúc chồng vào nhà tắm, cô vợ lẻn xuống quầy cà phê của khách sạn để thư giãn. Chủ khách sạn hỏi: - Sao, hạnh phúc không? - Tôi mệt muốn chết đây! Ông ấy đã lừa tôi... - ??? - Ông ấy nói là đã dành dụm cả mấy chục năm nay, không dám xài phung phí. Tôi cứ tưởng là ông ấy nói về chuyện tiền.
Tránh tình trạng 1 truyện cười cũng post thành 1 topic. Ai có 1 hoặc 2 truyện xin post vào đây cho gọn.
Hai thằng xỉn bò trên đường ray : Sao cái cầu thang này dài quá mày, leo mãi không hết Ráng lên mày, thang máy đang tới kia rồi --------- BỔ SUNG BÀI VIẾT --------- Cán bộ kế hoạch hóa gia đình người Kinh lên miền núi tư vẫn kế hoạch hóa gia đình cho một đôi vợ chồng người dân tộc mới 30 tuổi nhưng đã có 8 đứa con. Cán Bộ: Người dân tộc chúng mày thật dốt. Cán bộ tư vẫn mãi mà vẫn đẻ lắm. Chả bằng một góc người Kinh. A Pó: (lầu bầu chửi thầm) Tối về, A Pó bảo vợ A Pó: Tao với mày tối nay phải đến nhà thằng giáo viên người Kinh xem nó "ấy" vợ nó thế nào mà cán bộ dân số bảo mình không bằng một góc của nó. Tối đến, A Pó cùng vợ rình rình ở nhà giáo viên người Kinh. Nhà sàn nên hơi cao, A Pó không nhìn thấy gì bèn bảo vợ đứng lên trên lưng mình để xem. Xem ra người dân tộc cũng galang phết. 10 phút sau, vợ A Pó trèo xuống, mặt hơi đỏ. A Pó quát:"Thế nào? Mày thấy gì không?" Chị vợ thèn thẹn lắc đầu: "Vợ chồng ông giáo ấy cũng thế. Chả khác gì lúc mình ấy tôi cả". A Pó tức lắm, lầm bầm:" Đồ đàn bà chúng mày --- ko qua ngọn cỏ. Cán bộ đã bảo khác là khác. Để ông đứng trên vai mày ông xem" 5 phút sau, A Pó trèo xuống đất, mắt xanh mét, cắt không ra một giọt máu, chân tay run lẩy bẩy. Vợ lấy làm lạ lắm nhưng không dám hỏi. Trên đường về, A Pó rỉ tai vợ: "Thôi mình nghèo cũng được, đẻ nhiều cũng được chứ tao không bắt chước được cách ấy vợ của bọn người Kinh đâu. Chúng nó "ấy "nhau xong lột da vứt vào sọt rác. Đau lắm, tao chịu thôi"
DƯ VỊ HÔN NHÂN 1. Một thông báo treo tại cửa văn phòng tư vấn hoà giải: “Chúng tôi giải lao ăn trưa. Trong lúc chờ đợi, xin suy nghĩ lại!”. 2. Hỏi: “Sự khác nhau giữa hôn nhân và cái chết”? Đáp: “Sau khi chết người ta được tự do”. 3. Một nữ tu thắc mắc: “Nếu một người đàn bà kết hôn với Thượng đế, sau khi ly hôn bà ấy có được chia tài sản là một nửa vũ trụ?”. 4. Vợ tôi không thèm quan tâm tôi đã làm gì khi ra khỏi nhà, miễn là tôi đừng hứng thú gì… 5. Vợ tôi có 2 tính cách khác hẳn nhau: tôi chẳng thích cái nào. 6. Vợ tôi đã bỏ tôi để chạy theo thằng bạn thân của tôi, quái thật, tôi thấy nhớ gã ấy! 7. Toàn bộ ý kiến của tôi là của vợ tôi. Cô ta còn bảo là tôi may mắn đấy! 8. Hôn nhân là nguyên nhân chính của việc ly hôn. 9. Mất một người vợ là một điều đau khổ. Trong trường hợp của tôi, đó là điều không tưởng! 10. Nếu anh sợ cô đơn thì đừng kết hôn. 11. Tôi làm chủ toàn bộ cuộc đời tôi. Nhưng bí mật đấy, đừng nói vợ tôi biết! 12. Đàn ông độc thân: là người duy nhất chưa từng nói dối vợ. 13. Một người đàn ông ga lăng là người đàn ông không bao giờ văng tục với vợ trong khi những phụ nữ khác đang đứng xung quanh. 14. Đúng là con người sinh ra tự do và bình đẳng. Nhưng rồi một số người đi lấy vợ… 15. Hôn nhân là tình yêu. Tình yêu là mù quáng. Kết luận: Hôn nhân là mù quáng. 16. Phía sau thành công của người đàn bà là… một đống quần áo chưa giặt.
Quà Tặng Bạn Gái Ngày Sinh Nhật Có chàng nọ đi mua găng tay để tặng cho bạn gái, anh ta nhờ em của cô ta đi theo để cố vấn. Trong khi anh ta mua đôi găng tay thì em của cô bạn gái cũng mua 1 cái quần lót. Khi gói hàng, cô bán hàng gói lộn găng tay đưa cho cô em bạn gái, còn gói quần lót thì đưa cho anh ta. Không ngờ đến sự lầm lẫn này, anh ta gởi gói quà kèm theo 1 lá thư đến cô bạn gái. Sau đây là nội dung của lá thư: Em yêu dấu, Vì thấy rằng khi đi chơi với anh không bao giờ em mặc nó, nên hôm nay anh tặng nó cho em đây. Vì muốn chọn cái thích hợp với em nhất, nên anh đã nhờ em gái của em đi theo mua, vì anh thấy em gái của em có mấy cái rất đẹp, và anh biết rõ em gái em và em đều cùng 1 cỡ như nhau. Cô bán hàng giới thiệu cho anh 1 cái kiểu mới, mặc vào rất ấm, có phẹt-mơ-tuya để mở, nhưng khi thấy cô ta kéo phẹt-mơ-tuya thử, nó bị vướng lông bên trong nên anh chọn loại không có phẹt-mơ-tuya. Anh đã bắt em gái em mặc nó trước mặt anh, 1 phút sau cởi ra và đưa cho anh ngửi bên trong, khi thấy không có bị ẩm ướt và hôi anh mới quyết định mua. Anh hy vọng rằng lần gặp tới anh sẽ tận tay mặc nó cho em. Và sau khi mặc em hãy chìa nó ra để anh hôn lên đó 1 nụ hôn nồng thắm.
Trích từ phắc búc của Hiệp thần dâm: Tháng 7, mùa mưa, mùa thi ... Nhớ hồi đó mình vào thi mỗi môn khoảng 15 phút là đứng lên xin nộp bài ... Sau đó hớt hải chạy ra photo bài giải của mình bán 2k một tờ trước cổng trường ... Các thầy cô giám thị biết chuyện cũng chỉ lắc đầu thông cảm cho cậu học trò nhà nghèo đẹp trai ... Mùa thi đó mình kiếm đc hơn 5 chai
Rảnh rỗi không có việc gì làm, gọi điện lên 1080 đòi gặp chị Thủy Tiên. TT: Alo, chị Thủy Tiên đây bé, bé thích chị đọc truyện gì cho bé nghe. KH: Em muốn chị đọc cho em truyện "Chú bé không xương đi tìm sung sướng" TT: Truyện đó chị không có, chị chỉ có chuyện "Chú bé đi tìm mẹ" thôi. Chị đọc cho bé nghe nhé? KH: Không, em chỉ thích nghe chuyện kia thôi.... TT: ớ ... ớ...
Bố người yêu: - A học ĐH gì ra? - Dạ cháu ko học ĐH ạ. - Thế giờ A công tác đâu? - Dạ, cháu làm công việc chế tạo sản phảm thuộc mảng trí tuệ nhân tạo ạ! - :-0 Ko học ĐH mà làm được lĩnh vực đó cơ à. Khá quá nhỉ. Anh làm ra sản phẩm gì rồi? - Dạ nó có bộ nhớ hạn chế nhưng có thể học hỏi và làm được hầu hết các việc mà con người làm được bác ạ! - Hay quá nhỉ Thế để hôm nào cho bác xem qua vài sản phẩm "trí tuệ nhân tạo" bên cháu nhé? - Dạ được bác, nó ở ngay trong bụng con gái bác đó ạ!
Năm nọ, 3 đối thủ, Mỹ, Việt Nam, và Trung Quốc đều lọt vào vòng chung kết thi vẽ quốc tế. Rút kinh nghiệm từ trước (Trạng Quỳnh vẽ rồng đất với TQ), phía Mỹ dặn nữ hoạ sỹ phải đề phòng anh chàng hoạ sỹ của VN.Họ lên phương án sẽ bắt chước hoạ sỹ VN để tránh bị chơi xỏ. Ðến ngày thi, sau 3 tiếng trống, hoạ sỹ TQ cặm cụi vẽ được một con hổ rât oai phong. Ðến lượt anh chàng VN, chẳng nói chẳng rằng, tụt luôn quần, nhúng mông vào chậu màu rồi ngồi lên giấy vẽ. Nữ hoạ sỹ Mỹ thấy vậy, cũng bắt chước, tụt quần nhúng mông vào chậu màu và ngồi lên tờ giấy. Ðến lúc công bố giải, thấy Vn được nhất vì vẽ nhanh và đẹp, phía Mỹ bèn kiện :”Tại sao cũng vẽ giống nhau mà VN lại được nhất?”. Ban giám khảo trả lời: “Vì VN vẽ quả cà chua có cuống, còn phía Mỹ vẽ quả cà chua không cuống”. !!!!!!!!