Dưới giường có ..ma

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi ßin, 23 Tháng sáu 2012.

  1. ßin Thượng tá

    [IMG]




    Kỳ 1 : Ngôi nhà

    Bà Hương Lan nhìn ngắm tổng thể căn nhà lần cuối trước khi quyết định đặt bút ký giấy mua ngôi nhà này, bao nhiêu tháng ngày hai vợ chồng giàng dụm, chồng bà ông Lam phải bươn chải nơi đất người mấy chục năm , căn nhà này coi như sự bù đắp cho những tháng ngày vất vả. Bà Lan rất ưng căn nhà này, tuy kiến trúc không hiện đại, nhưng yên tĩnh, một khoảng vườn um tùm với nhiều thứ cây mà bà cũng chẳng biết tên, căn nhà nằm hơi xa khu trung tâm, nhưng thế cũng hay, bà đã điều tra, khu này an ninh tốt, hàng xóm ai biết nhà nấy, hợp tính người như bà một người thích sự riêng tư và yên lặng, còn một điểm mà bà ưng nữa là với một cơ ngơi ba tầng nhất là đặt tại cái đô thị đất chật người đông này thì cái giá bán của nó cũng thật bất ngờ, bà được người môi giới cho biết, chủ ngôi nhà là một đôi vợ chồng già quyết định theo anh con trưởng ra định cư ở nước ngoài, sống nốt phần đời còn lại ở xứ người nhưng được gần con gần cháu. Tuy cũng có lạ về cái giá bán đầy ưu đãi ấy nhưng khi đến xem, kiểm tra thì bà thực sự an tâm, bà cũng là người kinh doanh vì vậy bà hiểu cơ hội và vận may nhiều lúc nó bất ngờ lắm, quan trọng là bà có biết tận dụng hay không mà thôi.

    Điều mà bà còn đắn đo duy nhất là cô con gái của bà không thích ngôi nhà này! Ông Lam và bà có 2 người con, một cậu con trai lớn tên Minh thì năm nay đã là sinh viên năm cuối của trường ĐH danh tiếng ở thủ đô, còn cô em là Hạ Vỵ 18 tuổi, đứa con gái xinh đẹp mà bà yêu thương hết mực. Hạ Vy thực sự không hề nói với bà là cô không thích căn nhà này, chỉ là ngay lần đầu tiên tới đây cô bảo sợ cái cảm giác ở chốn này, cô sợ căn phòng mà bà dành riêng cho cô, sợ cái giường sắt có nan hoa đẹp mà người chủ trước của căn nhà đã để lại. Bà cũng chỉ nghĩ chắc cô chưa quen với một không gian mới, còn lưu luyến với nơi ở cũ đã gắn bó gần hai chục năm nay, nhưng bà cũng chính là sợ cái cảm giác của Hạ Vy, hơn ai hết là một người mẹ bà hiểu rất rõ cô con gái mình, Hạ Vy đứa con gái xinh đẹp của bà từ nhỏ đã có một thứ cảm giác rất đặc biệt, bà nghĩ đó là một điều kỳ lạ, một thứ khẳ năng mà gắn với nó lại là những câu chuyện mà giờ nghĩ lại bà không khỏi bần thần…

    Nhắc đến Hạ Vy, đứa con gái đặc biệt này không hiểu tại sao bà lại luôn nhớ đến ngày bà sinh cô bé, liệu có phải mọi sự kỳ lạ trong suốt 18 năm qua xoay quang con gái bà lại bắt đầu từ chính cái ngày sinh đẻ ấy không nữa… Bà sinh Vy trong một ngày hè oi bức lắm, lúc chuyển dạ đau đẻ, bà thấy người hầm hập, như có khối than hồng trong người đang ngọ ngậy đòi bung phá ra ngoài, ông Lam lúc đấy đang ở tận bên Nga bươn chải làm ăn, đưa bà đến bệnh viện là bà cô chồng, cùng mấy người hàng xóm vốn thường quan tâm đến nhau, chiếc xích lô đỗ tận cổng chờ thai phụ đang nặng nhọc và quoằn quai lên trên xe, mọi người đều lo lắng cho bà lắm vì lần đầu bà sinh thằng Minh cũng khó sinh, gần như phải mổ, nên lần sinh nở này cũng có nhiều điều đáng ngại.

    Chiếc xích lô nặng nhọc đi ra khỏi ngõ, căn nhà cũ của bà nằm sâu trong ngõ, phải qua mấy lần ngoằn ngèo mới đến được đường cái, chiếc xích lô vẫn đang chạy vồn vã, người lái xe đạp liên hồi, cũng đầy lo lắng vì người đang đau đẻ trên xe quằn quại quá. Bà Lan còn nhớ như in lúc chiếc xe chuẩn bị quành ở khúc ngõ cuối cùng thì bỗng có chuyện xảy ra. Chiếc xích lô đang vội vã quay đầy thì đụng ngay phải một đám người đang đi ngược chiều lại, cú va chạm cũng khá mạnh, đang đau đớn với bào thai đòi thoát ra từng giây từng phút, bà chẳng biết gì chỉ thấy người mình lao về phía trước, đưa hai tay ra chống thì đúng lúc chạm phải một vật gì đấy cứng và phẳng, như một tấm gỗ dài, mở mắt ra thì bà nhận ra không phải là tấm gỗ mà là một khối thì đúng hơn, một khối gỗ hình hộp chừng một mét, với bốn người đỡ bốn đầu, nhìn cho kỹ và đến lúc nhận ra thì bà còn sợ hãi hơn, cái tấm gỗ đã đỡ cho bà hay nói đúng hơn là bà ôm chống được vào ấy là một cỗ quan tài nâu nhẵn thín, bát cơm cúng có cắm quả trứng và di ảnh của người quá cố vốn trên nắp quan thì đã bị cú va chạm làm cho đổ lăn xuống nền đường, lạ thay là từ lúc bà chống tay vào cỗ quan tài này, bụng bà không đau nữa, cô con gái bên trong bà cũng vẫn ngọ ngậy nhưng thay vào cảm giác nóng nực, sôi sục lúc trước thì giờ là cái lạnh thấu vào đến bên trong, cái lạnh ấy truyền từ cỗ quan tài nâu xám kia vào hai lòng bàn tay, nhẹ len theo từng mạch máu, rồi ngấm vào cơ thể bà một cách hài hòa, lúc ấy bà thấy dường như đôi bàn tay của người đang nằm trong cái khối hộp kia đã đỡ cho bà khỏi cú ngã, lúc này đang đối xứng và truyền vào bà một thứ vô định, cùng nỗi sợ kỳ quặc, phán tan nỗi sợ kỳ quặc ấy là tiếng gào thét của người đàn bà trẻ đang lao lên ôm lấy ấm di ảnh đang nằm dưới đất, nhìn kỹ lại thì đấy là ảnh của một đứa bé chưa rõ trai gái được họa lại chứ không phải ảnh chụp, đứa bé chừng 2 3 tuổi, hóa ra người nằm trong cỗ quan tài nọ là một hài đồng, cũng không có cãi cọ gì, chẳng có đòi hỏi đền bù gì, đám ma đơn sơ cho đứa trẻ nhỏ lại tiếp tục đi, không kèn trống, không nhiều người đi tiễn ma, cái tục nó vậy, con cái mà khuất trước cha mẹ âu cũng là một tội vì đã đâu đền đáp được công ơn sinh thành.

    Nói về bà Lan, cơn đau chỉ thực sự quay lại và cái lạnh như ẩn khuất hay đã hoà trộn vào chốn nào kia là lúc bà đến được của nhà hộ sinh, cánh của đóng lại và bà sinh nở Hạ Vy một cách nhẹ nhàng, không hề khó khăn. Ngay từ những giây phút đầu tiên sinh ra trên cõi đời này Vy đã không giống những đứa trẻ khác, cô không hề khóc, phải đến hơn nửa ngày sau khi đã được đưa vào lồng ấp cô mới chịu khóc, nhưng cũng rất ít, còn đâu Vy rất ngoan, ngoan một cách kỳ lạ. Rồi thì 18 năm trưởng thành của cô bé cũng nhiều điều kỳ quặc diễn ra lắm, cái hồi Vy 7 tuổi bà để cô ở nhà rồi khóa cửa đi làm thêm ca đến 11h giờ đêm với về đến nhà, lúc mở cửa nhà, nhìn vào chiếc giường mà hai mẹ con thưởng ngủ thì thấy cô cô đang nằm run đắp chăn kín đầu, bà kéo chăn hỏi con gái mình thì cô chỉ vào mảng tưởng nhẵn nhụi rồi nói:

    - Mẹ ơi trên tường có ma, con .. con sợ mẹ ạ! – tiếng nói còn đứt quãng, cho thấy cái Vy hoảng sợ thật.
    - Làm gì có gì đâu con, lại sợ bóng sợ gió rồi – Bà Lan xoa đầu cô con gái nhỏ - Con nhìn xem, đèn anh Minh trên gác học bài vẫn sang kia mà, có gì đâu.

    - Không! Con thấy rõ ràng, trên tường mẹ ạh, còn định xoa đầu con nữa, nhưng con sợ con trùm chăn không cho – Vy đã bắt đầu thút thít.

    - Bà Lan an ủi con – Thôi ngủ đi con, mẹ về rồi, nào mẹ ôm đi ngủ nào.

    Bà Lan ôm Vy đi ngủ, bà chỉ nghĩ trẻ con suy nghĩ linh tinh, rồi lại xem phim ảnh nhiều mà đâm sợ hãi vẩn vương, chứ bà từng này tuổi đã làm mẹ hai đứa trẻ mà chưa lần nào thấy ma quỷ ra sao, suy nghĩ miên man rồi bà cũng chìm vào giấc ngủ, nhưng rồi giấc mộng đêm ấy làm bà phải suy nghĩ lại về những gì Vy nói. Đêm ấy bà mộng thấy một ông lão mặc áo mưa tơi, đội nón cứ đứng ở cửa gõ, rồi cầm cây gậy trên tay nện cộc cộc xuống sàn, cửa thì mở mà không vào, rồi đưa vạt áo lên chấm mắt, nhìn gương mặt và chòm râu dài sao giống ông ngoại bà Lan quá, ông cụ nọ đứng đấy như khóc, lúc rồi đưa tay vẫy bà mãi mà bà cứ nằm đấy không đi ra được, rồi cũng bỏ đi, nhưng giấc mơ ấy lại cứ tiếp diễn mấy lần liền trong đêm.

    Sáng sớm trở dậy, còn chưa hiểu giấc mơ đêm qua thì có người ở quê gọi điện lên báo ngày mai là giỗ cụ ngoại cái Vy tức ông ngoại của bà, đã mấy năm nay bươn chải kiếm sống, bà đâu về giỗ được; đến lúc này bà mới thấy lạnh sống lưng lẽ nào người ta thường nói, trước ngày giỗ mấy hôm người đã khuất thường tìm đến để rồi gọi con cháu về đoàn tụ, chuyện ấy lẽ nào là thực và cái bóng mà Vy con bà nhìn thấy trên tường lẽ nào lại là cụ về, nghĩ đến đây bà không khỏi rùng mình. Cũng sau đấy không lâu, nửa đêm đang ngủ Vy bỗng khóc ầm cả nhà, mọi người vồn vã tỉnh dạy, thằng Minh chạy từ trên nhà xuống xem có chuyện gì, Vy kể nó ngủ mơ thấy có con chó đen rình ở đầu ngõ, nó đuổi mãi không đi, con chó đen cắn vào chân anh Minh máu chảy lênh láng, rồi nó cứ khóc không cho anh Minh đi học sáng sau, phải ở nhà với nó không sợ chó cắn; thằng Minh con trai bà tính vốn bạo, đâu có sợ hãi gì, có vẫn đi học như thường, rồi được nửa ngày bà nhận cuộc gọi của nhà trường báo con trai bị chó cắn đã đưa đi bệnh viện, may mà không sao… Hạ Vy cũng là cô gái có năng khiếu hội họa, tuy nhiên đa phần Vy thường vẽ những bức tranh bút chì, nội dung tranh hay vẽ về những cảnh người gặp tai nạn nhỏ thì đứt tay, gãy chân, nặng thì như tai nạn xe…, hay vẽ những đứa trẻ bị khuyết tật, bà có hỏi cô chỉ bảo vẽ theo bản năng, rồi thậm chí Vy còn hay họa lại ảnh ở mộ người chết, bà Lan chỉ phát hiện được và cấm vẽ ảnh người đã mất trong lần dẫn cô bé đi thăm mộ, lúc ấy cô đang vẽ lại bức ảnh bị hoen ố của một ngôi mộ thấp cũ, nhìn trong ảnh không nhận ra, chứ trong tranh vẽ của Vy rõ khuôn mặt của một bé trai chừng 10 tuổi. Đang miên man suy nghĩ về cô con gái yêu của mình, tiếng người môi giới nhà đất đánh thức bà khỏi dòng ký ức:

    - Chị xem còn có vấn đề gì không ạh! Nếu không có thì hai bên ký rồi nay mai chị có thể chuyển về nhà mới – Người môi giới là một anh chàng trẻ, gương mặt hơi xanh, có mái tóc chải kiểu, đôi mắt có thần, quầng đen do thức đêm và một nụ cười âu cũng có thể coi là thành thật.

    - Bà hạ bút ký – Không còn gì nữa, tôi đồng ý, vài ngày nữa tôi sẽ chuyển đến, cảm ơn cậu nhé, tôi sẽ chuyển tiền hoa hồng cho cậu!

    - Ồ cảm ơn chị - Anh chàng cười – cũng là công việc của em cả, có gì chị lại gọi em, chị cứ đi xem nhà một lần nữa, rồi xuống em khóa cửa giao chìa cho chị ạ!

    Bà Lan đi từng phòng, căn nhà này thừa rộng rãi cho cả gia đình bà, giờ thì thằng Minh có lấy vợ về đây cũng thoải mái, cái Vy cũng có một căn phòng riêng. Nhắc đến Vy cũng cùng lúc bà bước đến cánh cửa căn phòng giành cho cô, căn phòng chừng 20 mét vuông, chiếm nửa tầng, phòng chưa có gì, ngoài một chiêc giưởng sắt của người chủ cũ, chiếc giường có nan hoa sơn trắng rất đẹp, nổi bật là hình trạm tinh xảo một biểu tượng V cách điệu được mạ cho bóng vàng lên, ngày từ lần đầu vào căn phòng và thấy chiếc giường bà đã bị thu hút ngay bởi cái biểu tượng ấy nó đưa khiến người ta như muốn chạm vào một vẻ đẹp rất toàn vẹn như thôi thúc người khác sở hữu, vừa khéo nó lại vừa trùng với tên con gái bà; chân chiếc giường này có cái lạ là cao tầm một mét và được chôn xuống nền bà nghĩ chắc là chủ trước cẩn thận sợ gường sắt không đủ vững trãi nên cố định chân lại; cửa sổ cạnh giường quay hướng nam, nhìn ra khu vườn um tùm. Bà ngồi thử lên giường, lạnh ngắt, chưa có đệm chiếu gì mã đã hơi cao, có đệm vào chắc là chân người ngồi có thể thõng xuống đây, mấy cô con gái thường thích những chiếc giường kiểu này, thôi thì giữ lại cho cái Vy. Bà bước khỏi căn phòng trả lại cái tối bưng cho nơi đây, xuống nhà khóa cửa, anh chàng môi giời đã chờ bà sẵn ở ngoài để giao chìa khóa.

    - Chìa khóa đây chị nhé! Tất cả các phòng, em giao lại cho chị ạh! Giờ chị đã là chủ rồi, thôi em có một chút việc gấp em xin đi trước ạh!

    - Bà Lan mìm cười, nhận chìa khóa – Uh cảm ơn cậu, cậu có việc cứ đi đi! Chào cậu nhé, có vấn đề gì tôi lại liên lạc.

    Bà Lan nhìn theo dáng anh chàng đang ra khỏi cổng, có vẻ hơi vội vã, chắc là việc gấp hoặc cô người yêu đỏng đảnh lại đòi đi đón lúc tan tầm đây, bà khóa cổng ngoài căn nhà, nhìn từ bên ngoài lúc chiều tà này căn nhà có vẻ hơi tối, cánh của sổ nơi sẽ là phòng Vy sau này nổi lên màu nâu xám so với nước sơn xanh bên ngoài của tòa nhà. Bà quay người bước đi, với niềm vui chuẩn bị chuyển về căn nhà mới.

    Cùng lúc này, anh chàng môi giới nhà đất đang chạy xe rất nhanh, dường như đang chạy trốn điều gì đó, nụ cười khi nãy đã tắt ngấm từ lúc nào, trên gương mặt lúc này như xanh xao hơn, những giọt mồ hôi lạnh ngắt lấm tấm trên trán vào cái đợt cuối thu này thì cũng thật lạ. Anh chàng đưa tay lên lau những giọt mồ hôi trên trán, tay áo sơ mi bị kéo lên một đoạn theo đà của động tác, từ bắp tay trắng trẻo lộ ra một vết sẹo rất sâu hằn rõ lên hình chữ V cân đối như được khắc. Chàng trai như cảm nhận được cái lạnh đang thấm vào da thịt qua vết sẹo, hốt hoảng duỗi tay để che đi vết sẹo, nhưng tay áo không làm sao hạ xuống, vẫn không giảm tốc độ, chàng trai đưa hẳn tay áo lên mồm, cắn lấy lớp vải kéo che đi vết sẹo, nhưng dường như có một sức lực vô hình níu lấy tay áo để hình chữ V không bị che đi. Đôi mắt chàng trai mở to, đồng tử như giãn rộng, cậu dường như cảm nhận rất rõ có bàn tay của người đang ngồi sau vượt qua bờ vai cậu đang túm lấy vạt tay áo và cố phanh phui cái vết sạo tội lỗi này ra, bất chợt có tiếng la rất to, cậu giật mình chỉ thấy từ lúc nào chiếc Liberty trắng đã đi vào làn đường ngược chiều và chiếc ô tô tải đang chiếm lấy phần ánh sáng ban ngày mà võng mạc cậu cảm nhận được. Bóng tối mịt mùng… dường như có thứ gì đó ươn ướt và mùi tanh loang loáng đâu đây…

    P/s : (ai thấy hay nói để mình post tiếp) :don:

  2. CuCuLumBu Thượng tá

    đặt viên ba lô hóng nhá Bím :don:
  3. ßin Thượng tá

    là sao m :??:
  4. CuCuLumBu Thượng tá

    là chưa đọc :cuoideu:
  5. Minwoo2412 Đại tá

    [IMG]
    thêm cái ảnh cho chất lượng :hehe:
    CuCuLumBu thích bài này.
  6. CuCuLumBu Thượng tá

    đệt :hetvia:
  7. ßin Thượng tá

    đọc đi, mỗi ngày 1 post 1 kỳ :2:
  8. Minwoo2412 Đại tá

    ảnh chất chứ :d:
    ßin thích bài này.
  9. ßin Thượng tá

    đã xong :ll:
  10. Minwoo2412 Đại tá

    thằng môi giới giết người à :think:
    nguyen thi thu huong thích bài này.
  11. Béo Binh nhất

  12. noothink Trung úy

    lót account ngọa long cùi hóng :so1:
    @Cu: GATO nghĩa là gì m :?:
  13. KK Thượng tá

    ghen ăn tức ở :don:
  14. noothink Trung úy

    đc tha r` hả :cuoi:
    lại chả ban vì ghen ăn tức ở bây h :mang:
  15. KK Thượng tá

    thím nô thật manh động :chiu:
  16. sellhang121 Thượng tá

    Né đi ko nó lại ...:don:
  17. KK Thượng tá

    e quên :so:
  18. Minwoo2412 Đại tá

    con Bím ko post nốt truyện đi :full:
  19. ßin Thượng tá

    [IMG]
    Kỳ 2: Hạ Vy:

    Tiếng chuống báo vào tiết vang lên, mà đam học trò lớp 12C4 vẫn còn láo nháo lắm, mỗi đứa một công một việc; đối với tụi học trò ma quỷ phải chào thua này thì việc học là một bản trường ca quá dài, mà mỗi tiết học chỉ là một nốt trong số rất nhiều nốt, mà tụi học sinh thì có thích nhạc thật nhưng nhạc lý thì chúng mù mờ lắm. Hạ Vy vẫn ngồi tại chỗ của mình, bàn số 4 dãy ngoài, kề với cửa sổ , nơi Hạ Vy có thể nhìn ngắm toàn bộ khung cảnh trường. Ngôi trường cấp 3 đình đám của Hạ Vy là một trong những trường học nổi tiếng nhất và cũng đẹp nhất thành phố vốn đã mộng mơ này, trường của Hạ Vy nằm kế hồ Bạch Nguyệt, hồ không lớn nhưng đẹp thơ mộng, đám học sinh trường TP xưa nay luôn tự hào ra mặt về vị trí đắc địa của mình. Hạ Vy cũng rất yêu cái hồ nhỏ kế trường, nhưng trong tâm khảm của cô phía bên kia hồ, nơi có ngôi chùa sơn nền vàng với chiếc tháp cao vút lên mới đầy cuốn hút, Hạ Vy đã nhiều lần muốn đến đó, nhưng rồi lại có một nỗi sợ vô hình níu chân cô gái lại, đối với Hạ Vy ngôi chùa khất sau rặng liễu bên kìa hồ nơi luôn thoảng một lớp sương khói mỏng tang là một nơi đầy tò mò nhưng cũng bí ẩn bất tận. Đang miên man suy nghĩ, bỗng có người đập vai Vy đau nhói:

    - Vy mày lại ngồi thần người ra làm gì đấy – Cái Hòa lao đến ngồi cạnh – Mày cứ thẩn thẩn thơ thơ, ngồi ru rú trong lớp, xinh đẹp như mày giờ ra chơi là phải thả dáng đi lại cho trai lớp khác nó mê.

    - Vy lắc đầu nguầy nguậy – Xinh đẹp gì đâu, thôi mình thích ngồi trong này hơn.

    - Hòa một trong những bạn thân của Vy, lúc này mặt nhăn như khỉ – Úi dời, mày không thấy con Huyền ỉn, béo thế mà giờ nào cũng lượn qua đủ 12 cửa lớp 3 tầng dãy A trường mình à! Đấy người ta xấu nhưng mà tinh thần phấn đấu cao! Dốt lắm!

    - Nó đi giảm béo đấy chứ - Vy cười khanh khách.

    - Này Hòa, Vy hai đứa bay lại trêu đùa gì tao đấy – Huyền ùa vào lớp như một cơn gió, mà cơn gió này cũng không nhẹ - Mau lại đây hôm nay ngày rằm, chúng mình mở xới kể chuyện ma!

    Lập tức đám con gái và cả con trai nữa nhao nhao, túm tụm lại chỗ Huyền béo, Bí thư Hùng hói đang đọc sách, thấy cảnh hỗn độn trong lớp liền lên tiếng:

    - Này này mấy bà, vào lớp rồi đấy, mau vào chỗ đi, thầy Chiến vào lớp là thầy phạt hết cho bây giờ.

    - Huyền ngóc đầu khỏi đám đông, lườm Hùng hói một cái dài – Tôi vừa thấy thầy Chiến dạy sinh lên sở họp về chiến lược sinh đẻ có kế hoạch rồi, hôm nay trống tiết, mà thôi ông cứ bầu bạn với cụ Mác cụ Anh-tanh đi, để tôi quản – Nói xong nó cười hềnh hệch, ra vẻ đắc ý lắm.

    Vậy là giờ Sinh học trống của lớp 12C4 biến thành “Ma Đàn Hiệp Truyện” như cái tên thằng Nam bê-đê đặt, tất cả cửa đều đóng kín, mọi người ngồi vây quanh cái Huyền lúc này như một nhà hiền triết chuẩn bị thuyết giảng về sự kỳ diệu của tạo hóa còn đám bạn hệt các tín đồ đang nuốt từng lời tiên tri, Hạ Vy cũng bị lôi vào ngồi trong đám ấy bên hai đứa bạn thân là Hòa và Nam, nhưng Hạ Vy từ trước đến giờ không hiểu tại sao luôn tin một điều, có ma thực nhưng không phải ma quỷ nào cũng đáng sợ và họ chỉ đáng sợ khi chính người sống khuấy động vào cõi âm vốn phải niêm phong vĩnh viễn kia thôi.

    - Huyền béo mở lời như một thủ lĩnh – Anh tao kể ở trường Đại học Y thành phố mình có cái cây gạo cổ thụ kinh lắm, sinh viên nam nữ, có cặp kè thì cấm bao giờ dám rủ nhau ra đấy – Rồi nó dừng lại nhìn những gương mặt tròn xoe của lũ bạn đang ngồi bên cạnh đầy háo hức.

    - Vương hỏi ngay – Có người chết ở đấy à, treo cổ, chết vì tình, hay như nào?

    - Chả đúng, chúng mày không biết là bên trường Y họ hay phải lấy xương tay chân ra để nghiên cứu à, tay người chết rồi để tiện cho sinh viên theo dõi họ cưa ra ngâm phooc-môn cho không bị rục ra, rồi cứ đến khi thực hành, mổ xẻ gì đấy lại gắp ra vài cái, cho sinh viên mổ, đến khi nào mổ toét hết cả ra, chỉ còn trơ xương trắng không dùng được nữa thì đem đi chôn, cứ đến đêm thì lao công lại nhặt xương ra đào hố ở chỗ gốc cây gạo đấy chôn xuống. Anh tao bảo là nhiều đôi ra đấy bị túm chân, túm tay, con gái thì bị cào cho rách mặt ra, kinh nhất là có đôi đang hẹn hò bị móc cho mù cả 2 mắt.

    - Khiếp quá!!! – cái Trinh thét lên be be ôm lấy mắt như sắp bị một bàn tay vô hình nào đó ở đâu đấy thò ra móc lấy đôi mắt đẹp.

    - Thằng Tần nuốt nước bọt đến ực một cái hỏi – Thế anh mày học Đh Y hả Huyền?

    - Không! Anh tao học Công Đoàn – Huyền lợn trả lời tỉnh bơ!

    - Con điên – Dở hơi – Chả liên quan – đến chục đứa sau khi nghe xong cái Huyền kể câu chuyện toàn chặt tay móc mắt xong và được biết anh nó không phải dân trường Y thì liền xông vào chửi bới nỏ.

    - Huyền nhà ta thanh minh – Chúng mày chả biết gì cả anh tao không học Y nhưng người yêu anh tạo học Y, chị ấy cấm anh tao không được bén mảng ra cần cái cây đấy.

    - Linh Sún bĩu môi nói – Thôi chúng mày nghe tao kể chuyện đây này, chuyện tao kinh hơn nhiều.
    Câu chuyện của Linh sún cũng diễn ra tại một trường đại học nọ, chuyện kể rằng có một nữ sinh viên xinh đẹp, giỏi giang là hoa khôi của nhà trường và cũng là đối tượng được nhiều anh chàng theo đuổi, nhưng rồi cuối cùng chị này cũng quyết định yêu một anh chàng hào hoa phong nhã, mà thói đời hào hoa thường đi kèm với đa tình, gã này là một tên sở khanh chính hiệu, yêu chị này xong thì quất ngựa truy phong, hắn đi du học rồi để lại cho chị này với cái thai 3 tháng, chị này tuyệt vọng lắm không biết làm sao, rồi mọi chuyện cũng vỡ lở, chị này bị gia đình trách mắng, bạn bè chê bài, quẫn trí chị ấy chọn cách quyên sinh, chị nhảy từ tầng 4 xuống, thế là cả mẹ lẫn con đều chết. Nhưng mà không may ngày chị ấy nhảy xuống lại đúng là ngày rằm mà người ta bảo con gái chết oan ngày rằm là thiêng lắm, trường đấy liên tiếp sau đó có nhiều vụ việc lạ, có sinh viên đang học ở tầng 4, thấy có người con gái đứng ở lan can rồi bỗng lộn đầu xuống dưới, hét lên chạy ra ngoài xem thì chẳng thấy gì; hay có chị đang đi với bạn bỗng tự nhiên lao ra phía lan can đòi nhảy, bạn bè kéo lại được thì lẩn thần 1 lúc, khi tỉnh thì kể lúc đấy thấy có người con gái đang đứng kia thì bỗng chạy lại cầm tay kéo xuống, tiếng đồn làm cho sinh viên đâm sợ bỏ tiết nhiều, nhà trường quyết định làm lan can sắt bịt kín toàn bộ khu tầng 4 để tránh việc xấu xảy ra. Nhưng mà những đôi nào yêu thương nhau mà quyết thề thốt thì ngày rằm thường hay ra đấy để thề quyền, xin linh hồn người con gái chết oan ức kia chứng giám, nếu ai phản bội ai thì ma quỷ không tha, phải chết đau đớn tức tưởi. Câu chuyện của cái Linh làm cả lớp trầm xuống một lúc, sợ thì chưa thấy nhưng mà thấy thương người con gái kia nhiều hơn, đang lúc mọi người trầm xuống thì:

    - Đấy chúng mày xem, phụ nữ là khổ lắm , cái thân phụ nữ là cực lắm, sướng ít khổ nhiều, đấy chỉ có bọn đàn ông bạc bẽo thôi – đấy là những câu nhận xét đanh thép của thằng Nam bê-đê, nó vừa nói tay vừa khua như mấy bà lên đồng, nếu mà ai có thiên hướng nghệ thuật thì nói nó đang múa cũng đúng.
    - Vy mày! - Cái Hòa ngồi cạnh lên tiếng – Lại ngồi thần ra thế hả? có chuyện gì kể mọi người nghe đi!
    Thực ra Vy vẫn đang luẩn quẩn những ý nghĩ về cô gái xấu số kia, cứ tưởng tưởng ra cảnh thân thể người con gái tuổi đôi mươi ngập trong máu tươi, nhòa ra trên nền đất, và cái sinh linh còn chưa thành hình kia tan ra cùng với thân xác người mẹ đã vụn nát, Vy bất giác thấy tực giận, tức người con trai đã phụ bạc, tức những người đã dè bỉu cô gái, tức ngay chính cô gái đã từ bỏ sự sống của mình và của cả đứa con. Nhưng Vy không để lộ sự tức giận ấy ra ngoài, cô luôn biết để nỗi sợ, sự bất an, và cảm giác thèm khát điều gì đó sâu trong mình.

    - Truyện mình không biết nhiều đâu, nhưng thôi cứ kể chuyện này vậy, để góp vui cho mọi người – Vậy là bầu không khí lớp 12C4 lại trầm xuống – Có một cô gái rất thích vẽ và cô vẽ cũng rất đẹp, không phải là cô tự khen mình người ta đều khen cô vẽ đẹp nhưng họ lại không thích cái chủ đề mà cô thường thể hiện trong tranh. Cô gái đấy thường vẽ những bức tranh về đám tang, về cảnh người ta hạ huyệt, về đêm đêm người ta đi bốc mộ, cô cũng thường họa lại những bức ảnh trên các bia mộ đã mờ, tuy không nhìn rõ mặt nhưng cô vẫn vẽ lại được gương mặt người đã mất chân thực và sống động. Cô cũng giỏi vẽ những tai nạn, người xem tranh của cô thường sợ cái màu đỏ cô thể hiện trong các bức vẽ, cái chất đỏ kỳ lạ không biết là gì được vẽ trong hình dưới những thân xác nát bươm vì tai nạn lại sống động một cách lạ kỳ. Một lần trên đường đi về nhà, cô gái cùng anh trai chứng kiến một tai nạn thảm khốc diễn ra với một cô gái trẻ, chiếc ô tô huých vào cô gái một cái thật mạnh rồi chiếc váy ren trắng quần vào vành xe kéo cô gái nọ đi một đoạn dài, đường lúc này đông quá, tai nạn quá nhanh cô gái bị chiếc xe ném một làn đường đông nghịt, không biết chuyện gì xảy ra, chỉ biết những làn xe vẫn không ngừng chuyển động, phải một lúc sau cái làn lưới xe cộ vô tình kia mới xuất hiện một lỗ hồng, anh trai và cô gái vẽ đẹp nọ vội lao đến chỉ thấy chiếc váy trắng giờ đã nhuộm một màu đỏ pha đen sẫm.

    Cô gái xấu số nọ được đưa vào bệnh viện, anh em cô gái họa sĩ cũng đi theo, họ muốn là những người làm chứng cho tai nạn của cô gái. Lúc chú công an đã lấy xong lời khai của họ, họ ra về đi ngang qua phòng cấp cưu, cô gái không bao giờ quên hình ảnh người đàn bà có tuổi đang gào khóc bên cạnh thi hài được phủ khăn trắng: “Nó trước khi chết còn hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra! Con gái tôi nó có tội tình gì đâu mà trời bắt nó chịu tai nan khốn khổ thế này” trong khi người đàn bà có tuổi vật lộn bên chiếc giường, tấm khăn che mặt người chết lộ ra, khuôn mặt bình thản, như còn chưa hiểu chuyện gì, chỉ có bên áo đỏ thẫm giờ đã kết lại thành đen đặc như ai oán. Cô gái họa sĩ cùng anh trai về nhà, mang theo tâm trạng nặng nề cô tìm đến giá vẽ, và cô vẽ tặng người xấu số khi nãy một bức tranh, bức tranh để người xấu số kia hiểu là chuyện gì đã xảy ra với mình, và rồi không biết nhờ đâu, hay có một sợi dây liên kết vô hình giữa người chết và kẻ sống, mà cô tìm được ngôi mộ của cô gái bị tai nạn kia, cô đã đốt bức tranh để tặng cho người xấu số, bức tranh vẽ cảnh một cô gái bị chiếc ô tô kéo vào làn xe cộ nườm nượp, cái màu đỏ của chiếc váy cô gái nọ mặc cũng đang chuyển thành đen theo từng vệt liếm của ngọt lửa.

    Hạ Vy dừng câu chuyện, những khuôn mặt ngồi quanh như cứng lại và chuyển một sắc không rõ là sợ hay bi ai. Người cất tiếng hỏi đầu tiên là Huyến béo:

    - Cô gái họa sỹ tên là gì hả Vy?

    - Hà Vy mỉm cười nhẹ nhành đáp- Trần Đặng Hà Vy.

    ***
    Đúng vào lúc câu trả lời thốt ra từ khuôn miệng xinh xắn của Hà Vy, khi mà mọi người chưa ai kịp phản ứng gì thì tiếng trống hết tiết vang lên và đây cũng là tiết học cuối cùng của ngày hôm đấy. Mọi người vỡ òa trong một sự giải phóng khỏi cái Ma Đàn Hiệp Truyện, lũ học sinh lại quay về là chính mình hồn nhiên vui tươi. Hà Vy cất sách vở cùng mấy người bạn thân ra về.

    - Lúc nãy bà kể chuyện kinh quá Vy ạh, eo ôi chứ là tôi á, tôi nhìn thấy tai nạn, thấy máu là ngất luôn – Nam bê-đê nhẹ nhàng đặt tay vào ngực như người nôn khan, diễn tả nỗi sợ máu – Tôi yếu lắm ý.

    - Vâng chị Nam yếu, lúc đánh nhau với mấy em lớp 11 ý sao ghê thế??? – Cái Hào cười hô hô trêu Nam.

    - Này này mụ kia đánh nhau bao giờ, người ta yểu điệu thục nữ thế này, đánh nhau đâu, tại mấy con nhỏ đấy dám bảo anh Lee Min Hoo của tôi không đẹp bằng BiRain.

    - Huyền béo bất giác cất tiếng hỏi Hạ Vy, không quan tâm đến Hào và Nam đang chí chóe – Lúc nãy bà kể về cô gái vẽ tranh là bà thật hả?

    Hạ Vy chỉ cười, đúng lúc chỗ rẽ chia tay với các bạn, Hạ Vy quành vào con đường lớn để đi về nhà, đối với câu hỏi của Huyền lúc nãy Hạ Vy chỉ cười không trả lời, vì đơn giản là cô gái thừa thông minh để không làm các bạn bị sợ hãi, cũng như làm mình quá hả hê. Thực ra Hạ Vy còn đang có một mối bận tâm khác nữa, đấy là việc chuyển nhà của gia đình cô. Mẹ cô bà Hương Lan nhờ làm ăn cần mẫn giờ đã có được công ty riêng, cuộc sống gia đình đã khác nhiều, bà đã quyết định chuyển nhà, chuyện đấy không có gì lạ, và cô cũng không có ý kiến phản đối, cô chỉ không ưng ngôi nhà, à không, nói sợ thì đúng hơn.

    Cô không sợ những ngôi mộ mà cô vẫn thường quấn quýt cả buổi chiều để vẽ, không sợ những tai nạn tận mắt chứng kiến, cô sợ ngôi nhà này vì lần tới đây, cô như cảm thấy có rất nhiều người đang ngăn cô bước qua ngưỡng cửa ấy, những người như là cô quen từ lâu đang cố thì thầm vào tai cô: “Hạ Vy em đừng vào đấy! Tránh xa ngôi nhà đấy ra Cháu ơi! Chị ơi đừng đi đến đấy…”, đặc biệt khi bước vào căn phòng mà mẹ giành cho cô, thì như âm thanh kia im bặt, thay vào đó là một cảm giác thấu lạnh, một cảm giác như có ai đó đang nhìn mình, rồi thì phía sau lúc nào như cũng sẵn sàng có thứ gì đó lao ra vồ lấy rồi cắn xé thân hình cô, nhất là chiếc giường, chiếc giường với chân cao, cô từng mơ ước có chiếc giường như thế, chiếc giường này thực là đẹp, nó cuốn hút lắm như mời gọi cô hãy thoải mái mà tận hưởng, nhưng mà trước khi bước lên được chiêc giường cao gần một mét ấy cô phải qua cái không gian đen ngòm của gầm giường mà ánh sáng cửa sổ và đèn tưởng không chiếu đến được, cô thực sự sợ nó.

    Cá tính của một cô gái như Hạ Vy là luôn đối diện với nỗi sợ hãi, chính vì vậy mà ngay lúc đấy cô đã cúi xuống nhìn sâu vào cái gầm giường ấy, không có gì cả, chỉ là một màu đen tĩnh mịch hay thứ cô tìm đã kịp lẩn trốn đi đâu mất rồi, cái bóng tối kia liệu có lao ra một thứ gì đó đáng sợ như cảm giác lúc này của cô không? Nhưng rồi cô cũng tiến lại chiếc giường nan hoa, hấp lực quá lớn, và khi ngồi lên chiếc giường đó, khi chạm tay vào nan sắt trắng, cô chỉ có thể cảm nhận được rằng: “không thể chối bỏ”.
    Tiếng hét thất thanh phá tan cái cảm giác sợ hãi mà mỗi lần nghĩ đến căn phòng cô lại cảm nhận được, nhìn ra phía đường chỉ thấy cảnh một chiếc xe thời trang trắng lao vào ô tô, người thanh niên trên xe đập mạnh vào đầu ô tô bắn xa ra, thân hình tung lên rồi mài xuống mặt đường, một vệt máu đỏ loang ra.

    Hạ Vy thấy một vài người chạy vội ra chỗ người thanh niên đang nằm, nâng anh ta dậy, mắt cô đăm đăm nhìn vào dòng máu đang chảy từ tai xuống vai rồi xuống tay, dòng máu đang liền mạch xuống gần bắp tay thì như bị chặn lại bởi cái vết sẹo nổi cộm nhẵn bóng, hệt thư một thác máu bị chém ngang bởi vách đá, và rồi sức mạnh của dòng máu thấm đỏ cũng chảy chồm qua, phủ kín cái hình kết sẹo nhăn nhúm kia, tia nhìn của Hạ Vy cũng dừng lại ở vết sẹo ấy, một hình thật quen mà cô chưa nhớ ra ở đâu. Người ta đưa anh thanh niên lên một chiếc xe máy, có người ngồi đỡ đằng sau, có lẽ là đến bệnh viện, đám đông tản ra, không còn gì, giao thông lại bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hạ Vy bồng muốn vẽ, cô lại vừa chứng kiến một tai nạn, tuy nhiên trong đầu cô không có chút ý tưởng và hình ảnh nào cả, mất một lúc để rồi cô gái xinh đẹp trên chiếc xe đạp sơn bạc mỉm cười: “Đơn giản mình chỉ vẽ người chết”….

    To be continue ...
    KK thích bài này.
  20. ếch Trung tá

    Truyện của vn hay là khựa đấy :?: